Giới Thiệu Sách

BỒ CÂU KHÔNG ĐƯA THƯ – CẢ MỘT KHOẢNG TRỜI THANH XUÂN

21views

Tôi có một thói quen khó bỏ mỗi lần có dịp đi trên hè phố Huế ngày trước- ngồi lê lết bên những hàng sách cũ. Và cuốn sách “Bồ câu không đưa thư” sờn gáy, thiếu mất vài trang cũng được thu thập chính trong một lần tình cờ đi “nhặt nhạnh” của tôi vào khoảng tháng 5, năm 2010.

Ban đầu, tôi chọn cuốn sách vì chính tác giả đã gợi lên niềm hứng thú của một cô bé yêu những trang văn tuổi thơ mơ mộng và hồn nhiên. Thứ nữa, tôi tò mò với tựa đề vô cùng, điều mà đến những dòng chữ bộc bạch trong bức thư cuối cùng Phán gửi cho Thục, tôi mới được tỏ tường:
“Người ta thường bảo chim bồ câu là nhịp cầu nối giữa hai người “không ghét” nhau. Nó sẽ mang thư của người con trai đến với người con gái cùng những lời chúc tốt lành. Nhưng mình không dám. Mình không phải là Romeo. Mình chỉ là Phán củi. Đối với mình, được trò chuyện với Thục (và cả với các bạn) qua những mẩu giấy đặt trong ngăn bàn đã là một niềm mơ ước…”

“Bồ câu không đưa thư” là câu chuyện về tình bạn, tình yêu tuổi học trò ngây ngô, thầm kín cùng những giây phút dở khóc dở cười mà có lẽ bất cứ ai trong chúng ta đều đã từng trải qua. Mọi thứ bắt đầu từ khi anh chàng Phong Khê bí mật nào đó đã lén gửi lá thư làm quen vào ngăn bàn của Thục- cô nữ sinh xinh đẹp, dịu dàng, có phần nhút nhát được rất nhiều người yêu mến, trong đó có cả chàng lớp trưởng Hoàng Hà đẹp trai, đĩnh đạc. Thế rồi 2 cô bạn thân- Xuyến tinh quái và Cúc Hương lém lỉnh, bạo dạn “đầu têu” chắp bút viết một lá thư hồi âm lời lẽ đầy vẻ châm chọc, quyết để “bé” Phong Khê “biết khó mà lui”. Thế nhưng đáp lại là những dòng thư chân thành và đầy tình cảm mong muốn làm quen từ Phong Khê. Cuối cùng, ba người đã nhờ đến Phán củi- một anh chàng thường bị mọi người trong lớp đặt biệt danh vì sự “hai lúa” của mình, làm thơ đối đáp qua lại trong chiếc ngăn bàn của Thục. Nhưng mọi chuyện đâu chỉ có thế, trong hành trình tìm ra danh tính của Phong Khê lại là những tình huống oái ăm, đầy kịch tính và bất ngờ. Liệu lớp trưởng Hoàng Hà có phải chính là chàng Phong Khê chân thành, khiêm tốn và dễ thương như suy đoán của Xuyến và Cúc Hương? Rốt cuộc, nhân vật Phong Khê thần thần bí bí kia là ai? Đó là câu hỏi cứ luôn ngân vang trong đầu tôi, lôi cuốn tôi ngay từ những dòng chữ đầu tiên.

Đọc xong cuốn sách, thấy sao bác Ánh tài tình quá. Ngay cả khi gấp lại trang văn, trái tim vẫn thổn thức một nỗi niềm gì đó mỏng manh xưa cũ. Có chút thương cảm, xót xa vì một chàng Phán củi “tía em hừng đông đi cày bừa, má em hừng đông đi cày bừa” chẳng dám một lần mở lời bày tỏ với Thục, đến khi mọi chuyện sáng tỏ cũng chính là lúc ba mất, anh phải về quê chăm sóc người mẹ già yếu, gác lại giấc mơ giảng đường Đại học. Có chút nuối tiếc, lưu luyến cái thời áo trắng đẹp đẽ và trong trẻo của Xuyến, Thục, Cúc Hương.

Ta thấy như bắt gặp cả một khoảng trời thanh xuân thu nhỏ trong cuốn sách ấy: những trò đùa nghịch trẻ con, những kỉ niệm vui buồn đáng nhớ, cả một chút bối rối, rung động của mối tình đầu vừa chớm nở,… Đến giờ, tôi vẫn nhớ bài thơ “Cô em hiền thục”- lời tỏ tình gián tiếp lãng mạn mà đầy tình cảm của anh chàng Phán củi quê mùa, chất phác:
“ Cô em hiền thục
Gặp từ hôm qua
Nhớ từ hôm trước
Thương em nhất nhà
Em không lém lỉnh
Như là người ta
Bông hoa bẽn lẽn
Là em đấy mà !
Cuốn sách đưa người đọc trải qua thật nhiều cảm xúc: tò mò, bật cười để rồi gật gù trước những suy đoán về chân dung Phong Khê của các nhân vật, bất ngờ rồi lại hụt hẫng khi phát hiện ra anh chàng Phong Khê vốn chẳng là ai xa lạ. Đến giờ, tôi mới vỡ lẽ Bồ câu không đưa thư- không phải vì sợ đường xa, chẳng phải ngại cánh mỏi mà là bởi vì trong thời khắc trái tim rung động kia, Phán lại quá tự ti về chính mình, chỉ dám mượn cánh thư trong ngăn bàn nhỏ bé kia để nói ra những lời sâu kín… Hơn tất cả, tôi để lại cảm xúc của mình nơi dấu chấm câu cuối cùng của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh- một nỗi lòng tiếc nuối ngẩn ngơ.
– Ngô Thị Thu Huyền –