Nguyễn Phong Việt ra mắt tập thơ “không dùng để check in sống ảo”

Tập thơ “Bao nhiêu thương nhớ cho vừa” của Nguyễn Phong Việt không phải là một loại thơ dành cho người đọc vội, check in sống ảo trên mạng xã hội hay trưng tủ kính, mà là những câu cần đọc chậm lại và thưởng thức…

"Đến hẹn lại lên", từ 9 năm nay, cây bút "best-seller" Nguyễn Phong Việt lại ra mắt tập thơ mới nhân dịp Giáng sinh. Tập thơ thứ 9 của anh sắp ra mắt độc giả có tựa đề Bao nhiêu thương nhớ cho vừa, do Skybooks phát hành.

Thơ Nguyễn Phong Việt vẫn được yêu thích bởi viết về những cảm xúc thiên về gam màu buồn của cuộc sống như chuyện cô đơn, chuyện biệt ly hay nỗi vướng bận, dằn vặt trong tâm hồn mà không sa lầy vào bi kịch. Trong những tác phẩm của mình, nhà thơ không ngại mà vạch ra những vết thương, những khuất lấp của con người. Nhưng bằng những từ ngữ bình thản nhất, Nguyễn Phong Việt lại mở lối cho chúng ta thoát khỏi những giai đoạn thấy mình đang lạc lối trong đời.

Nhà thơ "best-seller" Nguyễn Phong Việt

Ở tập thơ mới này, Nguyễn Phong Việt tiếp tục trở lại với chất liệu thơ quen thuộc, thể loại đã làm nên tên tuổi và thương hiệu của mình. Đó là loại thơ không dành cho người đọc vội, không phải thơ dùng để check in sống ảo trên mạng xã hội, cũng không phải dùng để lướt qua sau đó gấp lại và trưng tủ kính, mà là một thứ thơ cần đọc chậm lại, và thưởng thức.

Nhân dịp ra mắt Bao nhiêu thương nhớ cho vừa, nhà thơ Nguyễn Phong Việt sẽ có 2 buổi ký tặng sách cho độc giả tại Hà Nội (từ 14h-17h ngày 19/12 tại Nhà sách Fahasa Xã Đàn) và TP.HCM (từ 18h-21h ngày 21/12 tại Lầu 2- C Coffee, 137 Nguyễn Đình Chiểu, quận 3).

Nhà thơ Nguyễn Phong Việt sinh năm 1980 ở Tuy Hòa, Phú Yên. Anh được coi là "hiện tượng xuất bản Việt Nam" khi mỗi tập thơ phát hành tới nhiều vạn bản. Mỗi lần Nguyễn Phong Việt ra mắt tập thơ mới đều tạo nên một cơn sốt đối với độc giả. Trước Bao nhiêu thương nhớ cho vừa, anh đã phát hành 7 tập thơ: Mình sẽ đi cuối đất cùng trời, Chỉ cần tin mình là duy nhất,  Đi qua thương nhớ, Từ yêu đến thương, Sinh ra để cô đơn, Sống một cuộc đời bình thường, Về đâu những vết thương, Sao phải đau đến như vậy.